Cô gái Sài Gòn Tuyền bố: “Nếu lấy chồng ngàn lần không nên lấy trai Bắc, vừa ích kỉ, kiệt sỉ, gia trưởng, độc đoán.”

Người ta có thể đồn rằng tôi đến từ miền Bắc độc đáo, ít khi, nói ít và không thân thiện. Hồi trẻ, khi còn sống ở đây cùng gia đình, thì tôi không ưa. Hôm nay nhìn lại, ở đây như là một bức tranh đẹp, ấm áp hơn nhiều.

Tôi và Dũng có quãng thời gian sống tại miền Bắc, nơi mà tôi không quen. Những ngày tháng ấy, tôi cảm nhận được sự thay đổi và ấm áp từ một người con trai thực sự Bắc.

Tôi sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn – thành phố năng động và trẻ trung. Từ khi còn nhỏ đến lớn, tôi luôn là một cậu bé ham vui, năng động nhưng cũng đầy những ước mơ bay bổng. Tôi rất yêu thích Sài Gòn, nơi mà tôi gọi là nhà và khó có thể tưởng tượng mình phải rời xa nó.

Dũng, người Bắc Ninh, sau đó chuyển đến Sài Gòn để học do không đủ điểm để vào trường ở Bắc. Anh ấy là một chàng trai điều độ, chín chắn, giữ gìn và tiết kiệm. Khi mới quen anh ấy, tôi như một đứa trẻ vụng trộm, ham chơi như một đứa trai Nam Bộ.

Ban đầu, tôi nhận lời yêu Dũng vì anh ấy nói sau khi tốt nghiệp sẽ ở lại miền Nam để làm việc. Tuy nhiên, sau một thời gian, bà mẹ Dũng và người lớn ở quê anh ấy quyết định anh phải trở về Hà Nội làm. Một môi trường mới, áp lực khi sống ở nhà, cùng với sự ép từ gia đình, anh quyết định trở về Bắc Ninh.

Dũng chọn tôi làm đối tác. Bà mẹ tôi khuyên tôi cẩn trọng khi nói chuyện và không nên từ bỏ anh. Bà mẹ tôi lo lắng tôi không thích cuộc sống khác biệt ở miền Bắc. Họ lo tôi không thích sống xa nhà, ở nơi không quen thuộc. Vì quá yêu anh, tôi nhắm mắt theo anh về làm đầu ở miền Bắc.

Bắc Ninh là một tỉnh nhỏ, khác hẳn so với Sài Gòn nơi tôi sống. Nơi đây yên bình, không có sự hối hả, không có thị trấn, không có trung tâm thương mại. Nhiều nhất ở đó là nhà thờ, chùa, chỉ vài km lại có một ngôi chùa nhỏ.

Ở đây nhà tôi khoảng 4, 5 tầng đã được coi là cao lớn. Khoảng 8 giờ là đêm, ngoại trời đã vắng, không khí ẩm đậm, toà nhà đối diện chìm trong bóng tối. Mặc dù đã sống ở đây từ nhỏ, tôi vẫn cảm thấy lạ khi phải chịu bóng tối trong 4 tầng nhà.

Đám cưới của tôi và Dũng diễn ra rất đẹp và hạnh phúc. Má tôi thường nói tôi đi giới thiệu từng ông, bà, chú, bác, anh, chị thuộc các chi nhánh của họ tộc và yêu cầu tôi phải ghi nhớ. Tôi chưa quên trước sức mạnh đồng đội của họ tộc và tình yêu của họ dành cho tôi.

Sau đám cưới, tôi đề xuất cho chồng tôi kiếm một công việc nhẹ nhàng tại nhà, vì tôi biết rằng chồng có mối quan hệ mặt mẹ khá phức tạp. Bà má chồng tôi thậm chí còn phản đối, vì họ cho rằng nếu ở nhà làm việc, chồng tôi sẽ không đủ rộng rãi để hỗ trợ gia đình.

Gia đình tôi ở nhà khá gia đình, với một không gian rộng. Cảm giác phải ở nhà chăm sóc gia đình khiến tôi khá giả mạo, có thể nói là giàu có mà lại không có hạnh phúc. Mặc dù, tôi luôn mong muốn ở nhà để học tốt nghiệp, nhưng sự chật chội và áp lực từ gia đình khiến tôi phải quay về Bắc Ninh.

Gia đình của tôi ở Bắc Ninh có diện tích nhỏ, không có nhiều tiện ích như ở Sài Gòn. Nơi đây yên bình, không có sự hối hả và trẻ trung như Sài Gòn. Một trong những điểm nổi bật ở đây là các đền, đình, chùa, chỉ cách vài km là có một ngôi chùa nhỏ.

Để kiếm sống, tôi và Dũng đã quyết định vào Sài Gòn học để có điểm cao hơn và không còn phải nằm lòng với sự áp đặt của gia đình. Tuy nhiên, cuộc sống ở Sài Gòn không dễ dàng như tưởng tượng, chúng tôi phải đối mặt với những khó khăn khác nhau.

Sau một thời gian, gia đình chồng tôi cũng chấp nhận quyết định của chúng tôi. Họ còn hỗ trợ tôi rất nhiều trong việc học tập và xây dựng cuộc sống mới. Đám cưới của tôi ở Bắc Ninh đã trở thành một sự kiện quan trọng, với sự hiện diện của ông bà, bố mẹ, chị em chồng, và tất cả mọi người thân yêu của gia đình Dũng.

Cuộc sống sau đám cưới là không dễ dàng, nhà của chồng tôi có nhiều quy tắc và bất đồng quan điểm. Tôi được giáo dục để nhận thức rõ giá trị và tôn trọng gia trưởng, nhưng đồng thời, tôi cũng phải bảo vệ quyền tự do và sự tự chủ của mình.

Một ngày, sau một khoảng thời gian ở nhà, chồng tôi đề xuất tôi kiếm một công việc ngoài để không chỉ giúp gia đình mà còn giảm bớt sự căng thẳng và áp lực trong gia đình. Tôi chấp nhận ý kiến này và tìm kiếm một công việc ngoại ý trong khi vẫn giữ được trách nhiệm trong gia đình.

Sau một ngày khó khăn, khóa Hương đã lựa chọn ở nhà chăm sóc của tôi cũng như ngày chăm sóc của cô và chồng tôi. Tôi phải đến nhà thờ tổ, học thụ pháp gia phả nhà chồng. Chiều về, tôi đã được gọi về cùng người nhà, vẫn phải chăm sóc mẹ chồng bệnh nặng. Và không có thời gian nghỉ ngơi, lại lao vào dọn dẹp nhà cửa, phơi đồ.

Tôi quanh quẩn quanh nhà cả ngày chỉ biết có mẹ chồng. Những gì tôi và bà nói với nhau chỉ là những lời quan tâm, nhưng không có chút ảnh hưởng nào. Tôi mong mỏi ở nhà không chỉ là bít bịt cuộc sống của mình, mà còn là không gian tự do, nơi có thể thể hiện bản thân và đề xuất ý kiến.

Hàng ngày tôi cảm thấy nhà chồng chỉ là nơi nghỉ chân, không có sự thoải mái, lại lao vào công việc. Sau đó là giặt giũ, làm việc đến đêm, phơi đồ. Tôi quánh quạnh quanh nhà cả ngày không có người nào để trò chuyện, chỉ biết gọi điện thoại cho mẹ và chồng. Những ngày ấy tôi nhớ quá khứ, nhớ Sài Gòn thoải mái, trẻ trung.

Haiphishcang tháng lạnh chồng làm việc ở trong nhà, tôi cũng không có thời gian để thư giãn, lại vào dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ, phơi đồ. Tôi không có thời gian để xem tin tức, chơi trò chơi, hay mua sắm trực tuyến như trước. Chỉ còn lại thời gian ít ỏi vào buổi tối, tôi vào mạng chút ít thư giãn rồi lại gọi điện cho chồng ngủ sớm.

Không thể chiếu bại, tôi quyết định kiếm một công việc nhỏ, không quá áp lực nhưng đủ để giúp đỡ gia đình. Tôi nhận thấy ở nhà cả ngày, không có ai để trò chuyện, không có người trải qua chung nỗi lo lắng, khiến tôi cảm thấy cô đơn.

Tôi nói ý định này với chồng và bà mẹ chồng. Lần này, tôi đề xuất bà mẹ chồng mở một cửa hàng nhỏ tại gia để có thể kiếm thêm thu nhập mà không cần phải rời khỏi nhà. Tôi hy vọng rằng việc này không chỉ giúp gia đình tôi mà còn giúp chúng tôi giữ được sự thoải mái và sự giao tiếp tốt với mọi người trong gia đình.

Má tôi tức giận và nổi mất bình tĩnh. Bà kêu tôi là đứa con gái không biết nghĩ, dám biến giấc mơ của mình thành hiện thực, không dám bước chân vào miền Nam vừa lười vừa lạc quan.

Bà còn nói Dũng ngu ngốc, ngốc nghếch, đâu bằng Đạt, đứa em trai thì thông minh, học thức của bà và thầy phong thủy của ông thầy phương pháp cũng đều chứng minh rằng Dũng phải cấm anh ta ở nhà và không được phép quay lại đây để phá hỏng giác quan tốt lành của gia đình.

Dũng là tôi con gái của mẹ, đúng là con dại gái, ở nhà không chỉ là ở nhà, mà còn phải giữ đúng phong thủy, không được bước chân ra khỏi nhà, không được quấy rối tình thần của gia đình. Bà nói bà mẹ tôi sẽ sáng tạo ra những chướng ngại vô hình để ngăn chặn đứa con gái ngu ngốc, không biết điều, không biết lắng nghe lời.

Bà nói tôi sưởi ấm mà không biết đường, ở nhà chỉ là người ở nhà, không cảm nhận được vị giác cuộc sống, không thấy mùi của đất nước, nói chung là không biết điều, không hiểu rõ, không có tầm nhìn. Anh phải đọc hết nước nước, chỉ ở nhà không có người, không cảm nhận được hương vị cuộc sống, không cảm nhận được mùi hương của đất nước, không cảm nhận được vị giác của cuộc sống.

Bà nói tôi sống mà không biết đường, ở nhà không có người, không biết điều, không có người trải qua chung nỗi lo, tôi không biết cảm giác cô đơn như thế nào, không có ai để chia sẻ. Bà bảo tôi sắp xong cầu đời rồi, ở nhà làm sao tìm được đường, tôi chẳng làm được gì, chỉ biết gọi điện cho mẹ chồng trước khi đi ngủ.

Không thể chấp nhận, tôi quyết định kiếm một công việc nhỏ, không áp lực nhưng đủ để giúp đỡ gia đình. Tôi nói ý định này với chồng và mẹ chồng, tôi hy vọng rằng công việc này không chỉ mang lại thu nhập cho gia đình mà còn giúp chúng tôi duy trì sự thoải mái và giao tiếp tốt với mọi người trong gia đình.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*